[REVIEW] Ghoul (2018) – Ảnh phản chiếu của con người là quỷ dữ

Tv series Ghoul 2018 đưa khán giả đến với một viễn cảnh tương lai của đất nước trên bờ sông Hằng linh thiêng để gặp một dàn diễn viên đậm chất bản địa.

Thay vì dàn diễn viên da trắng mắt xanh quen thuộc, Ghoul đưa khán giả đến với một viễn cảnh tương lai của đất nước trên bờ sông Hằng linh thiêng để gặp một dàn diễn viên đậm chất bản địa, chất giọng tiếng Anh pha Ấn đặc trưng và môi trường khác xa Âu-Mỹ. 

Đạo diễn gốc Ấn Patrick Graham đã khoác một màu sắc xa lạ với khán giả lên các chủ đề quen thuộc đã truyền cảm hứng cho rất nhiều bộ phim. Với những yếu tố trên, người xem sẽ cần vài phút để thích nghi với tv series Ghoul (2018) của nhà đài Netflix, đây thực sự là một series vừa lạ vừa quen. Nên hãy tạm thời gạt những ấn tượng bạn đang có về phim Ấn qua một bên để thấm thía series có đủ các yếu tố siêu nhiên, bạo lực, hành động và cả chính trị – xã hội.

Diễn ra trong bối cảnh tương lai viễn tưởng không xa tại Ấn Độ, Nida Rahim (Radhika Apte), một sĩ quan trẻ tuổi với lòng yêu nước cháy bỏng, được chiêu mộ để thẩm vấn trùm khủng bố Ali Saeed (Mahesh Balraj) trong nhà tù núp bóng trung tâm cải tạo của Chính phủ. Có điều, khủng bố không phải là mối đe dọa cho Nida và các sĩ quan đồng nghiệp mà là thực thể nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. 

Nữ chính Nida (Nguồn: The Indian Wire)

Chỉ với vỏn vẹn 3 tập phim, Ghoul không hề ngần ngại bức phá khỏi lối mòn của dòng phim kinh dị khi cố tình giữ tính kinh dị ở mức vừa phải với các pha hù dọa được hạn chế. Thay vào đó, đạo diễn Pactrick Graham không ngần ngại phô bày những màn tra tấn tàn bạo có thật trên thế giới – nói đúng hơn là của CIA – đến những phân cảnh đấu trí đấu tâm giữa các nhân vật và quỷ Ghoul, để giữ độ kịch tính đồng đều cho phim đến tận màn đấu đá quyết liệt giữa Ghoul và Nida theo mô tuýp “final girl” quen thuộc.

Ấn Độ là quốc gia đa chủng tộc, đa sắc tộc, đa tôn giáo và đa văn hóa. Đã lấy viễn cảnh tương lai tại Ấn Độ, thì yếu tố chính trị - xã hội là không thể thiếu trong phim. (Nguồn: Bloody Disgusting)

Một chính quyền mang tính Phát-xít lên cầm quyền. Họ đàn áp tự do ngôn luận, tự do tư tưởng và tự do tôn giáo, lập nên những khu vực phân biệt tôn giáo và các nhà tù chính trị dưới danh nghĩa “trại cải tạo” trên khắp đất nước. Ấn Độ trong Ghoul đã mất đi màu sắc tươi tắn, sống động và những vũ điệu duyên dáng mà người ta thường nhớ mỗi khi nhắc đến đất nước bên bờ sông Hằng. Con người cũng rệu rã sống trong sợ hãi sẽ bị bắt vào trại bất cứ lúc nào chỉ vì một “tội” như sỡ hữu các tài liệu giảng dạy ngoài giáo trình được quy định và tuyệt vọng đến mức sẵn sàng bán linh hồn cho quỷ dữ – một hành động vô cùng báng bổ với bất kì ai có đức tin – để đưa Ghoul đến trần thế. Trong bầu không khí ảm đạm ấy, trận chiến kinh điển giữa con người và quỷ dữ bắt đầu. Cho đến lúc hạ màn, không ai có thể phân biệt đâu là quỷ đâu là người nữa. Phải chăng, Ghoul đang hỏi khán giả rằng con người và ác quỷ có khác nhau nhiều như ta tưởng?

Qủy Ghoul trong nhân dạng người (Nguồn: 1337x)

Quỷ Ghoul là một phản diện được xây dựng rất tốt. Không phải là loại quỷ chỉ biết đi dọa người, Ghoul rất thông minh, quỷ quyệt, có tài chiến lược và giỏi thao túng. Con quỷ đã lập sẵn kế hoạch để khiến các nạn nhân đi theo những bước cờ của nó. Mọi cái chết tính từ thời điểm họ đụng độ nó, thậm chí là cái chết của chính mình, đều được thực hiện để đạt được mục đích cuối cùng. Dựa vào đoạn kết của bộ phim, con quỷ đã thành công rực rỡ. Nhưng nhân vật này đã được thay đổi chút ít khi lên phim.

Theo truyền thuyết Hồi giáo, Ghoul (hay Ghũl) là một loại quỷ xuất hiện ở nghĩa trang để đào mộ ăn thịt người chết. Trong phim, hắn hầu hết lấy nhân dạng của nạn nhân nên không có tạo hình ấn tượng, vẫn ăn thịt người nhưng có thêm khả năng giả dạng một người bất kì chỉ cần qua một lần “cắn” và thông thạo mọi bí mật về những ai nó đặt vào tầm ngắm. Ghoul đã lợi dụng các bí mật, các tội lỗi của những con người đạo mạo để đẩy họ vào chỗ chết. Một thay đổi hợp lí với cốt truyện vì nếu chỉ đào mộ người chết, quỷ Ghoul đâu thể “nắm trùm” bộ phim được. Hơn nữa, còn gì dọa được con người nếu không phải chính những tội ác họ muốn chôn vùi?

Một cảnh trong phim (Nguồn: Filmy Anju)

Ghoul không đáng sợ vì nó được thêm thắt các yếu tố siêu nhiên. Quỷ Ghoul có tạo hình gần giống với con người vì khả năng đặc biệt của nó. Bối cảnh dù chật hẹp và luôn có ánh sáng hạn chế nhưng chưa có gì mà các mọt phim chưa từng kinh qua. Nhìn chung, Ghoul sẽ không dọa được các khán giả dày dặn kinh nghiệm. Cái đáng sợ ở Ghoul là series này chân thật và gần gũi với người xem như thế nào.

Dù các sự kiện xảy ra ở thì tương lai kết hợp viễn tưởng, chúng vẫn khiến người xem lặng người. Xung đột sắc tộc, tôn giáo hay văn hóa, chính quyền chuyên chế độc tài đâu phải chuyện xa lạ gì ở năm 2018. Chúng ta, nếu không vụn vỡ như Nida khi bị chính lí tưởng phản bội thì cũng chỉ có thể ngồi nhìn trong bất lực như người cha Shahnawaz Rahim (SM Zaheer) – một giáo viên Hồi giáo cấp tiến. Ghoul là phim viễn tưởng hay là lời nhắc nhở bóng gió đây?

Ghoul là một Tv series còn khá mới mẻ với khán giả do không có sự góp mặt của các diễn viên và bối cảnh Âu-Mỹ nên bộ phim không được biết đến nhiều dù được Netflix phát hành. Tuy nhiên, với dàn diễn viên lạ mắt, diễn xuất thực lực và kịch bản vững chắc, series chắc chắn sẽ cho khán giả xem một khía cạnh khác không hề kém cạnh Hollywood về mặt chất lượng và độ tiềm năng của nền điện ảnh Ấn Độ.

TIN LIÊN QUAN

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC